Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

TRỞ LẠI HƯƠNG SƠN




TRỞ LẠI HƯƠNG SƠN

Phía trước đường về Hương Sơn
bình minh sắc rừng, hoàng hôn màu biển
khoảnh khắc nhạt nhòa ẩn hiện
tìm lại nơi đây một góc riêng mình.

Tìm lại quãng đường sau bao tháng năm
một lối nhỏ mòn vắt lưng xóm núi
một chiếc cầu tre chênh vênh chờ đợi
một dấu chân qua vội vã không lời....

Tìm lại góc mình nơi ấy gần thôi
thêm nắm củi rừng thắp hồng bếp lửa
ngắm mãi con mình giữa lòng mẹ trẻ
nghe vách nứa rì rào điệu gió buồn vui.



Tìm lại góc mình chẳng mấy xa xôi
một mái trường tranh huyện nghèo ven suối
năm tháng chiến tranh dập vùi lửa khói
như búp măng rừng rũ đất sinh sôi.

Thương bãi sỏi ngầm lăn lóc tả tơi
thương gốc thông già sương mờ lấp lối
thương nhành hoa mua cuối mùa nở vội
thương tiếng chim tìm bạn mãi cuối rừng.

Như suối chở nguồn tụ hội về sông
với những cơn mưa về rừng tháng tám
dấu lặng thời gian đi vào kỷ niệm
nên giai điệu đời thổn thức bâng khuâng...

NHỚ MÃI VIỆT YÊN





NHỚ MÃI VIỆT YÊN ƠI

Việt Yên ơi, hôm nay ta trở lại
Nơi một thời xa ngái mến yêu ơi !
Nơi cho ta chập chững bước vào đời
Nơi ta lớn ngoài vòng tay của mẹ.

Nơi chiều vàng cánh cò như chuyện kể
Mặt hồ xanh xanh biếc giữa mùa hanh
Và nhớ khi ta đắp luỹ, đào hầm
Đèn dầu rạng lên sau giờ cúp điện.

Nơi mái lá, bàn ghế tre nứa tạm
Ngày lại ngày vui tới lớp cùng nhau,
Lúa trổ bông trên mảnh ruộng bạc màu
Vị ngọt sắn khoai chiết tinh từ cát.

    Nơi bè bạn tình thân như ruột thịt
chia từng nỗi buồn, chung những niềm vui
Nhớ thời cấm quần loe, sơ mi không thắt nịt
Thời lệnh giới nghiêm ký túc xá trên đồi.

Nơi chén rượu làng Vân nồng cháy cổ
Ta cùng cất vang điệu hát miền quê,
Nhớ hanh heo làn da mình nứt nẻ
Dành cho nhau gầu nước lúc đông về.

Nơi đời sống gian truân bình dị
Cơm bữa độn khoai, độn sắn, độn mỳ.
Lát thịt tươi phải đợi ngày tết lễ
Trẻ mong chợ về mấy viên kẹo bi.

Nơi tất cả sống giữa lòng thân ái
Yêu say nồng và công việc đam mê
Chung mái lá trên đồi hoang gió lộng
Học tập, luyện rèn gian khó chẳng nề chi.

Việt Yên ơi xưa nay nào đổi khác
Mối thâm tình dào dạt bước ta đi …

TRƯỜNG KHÔNG LỚP


TRƯỜNG KHÔNG LỚP

Lác đác người qua trước biển chào
Ngôi trường khép cổng tự hôm nao,
Trò không tới lớp thầy xa vắng
Gió lạnh tràn sân mái bạc màu.
Xóm ngược lênh đênh bao vực thẳm
Cầu treo chệnh choạng mấy sông sâu.
Cheo leo cuộc sống lưng triền núi
Biết đến khi nào được bể dâu ?
1995

BẠN ĐỒNG MÔN





BẠN ĐỒNG MÔN


Bên nhau gợi lại những thời qua
Nỗi nhớ nôn nao đến lệ nhòa.
Phải lẽ xa xưa chưa hiểu thấu
Vì rằng tuổi trẻ lắm xông pha.
Khi đời trải nghiệm qua mưa nắng
Thời kết giao hòa giữa chúng ta.
Tình nghĩa đồng môn sâu nặng lắm
Từ đây sải cánh lộng trời xa.
2011 

TRƯỜNG CỦA TÔI



TRƯỜNG CỦA TÔI

Trở lại trường xưa nhớ lối xưa
Đồi Nghèn ký ức nắng đong đưa.
Mừng vui sáng láng từng đôi mắt
Kỷ niệm êm đềm mỗi giấc mơ.
Nỗi nhớ thầy, cô… luôn đượm thấm
Tình yêu truyền thống chẳng phai mờ.
Năm mươi tuổi ấy, bao thành quả !
Hứa hẹn đồng tâm mỗi dặm đi…
2011



BĂN KHOĂN GIÁO DỤC



BĂN KHOĂN GIÁO DỤC

Dạy, học thời nay quá bộn bề
Quan tâm xã hội lắm bai chê.
Trăm trường quảng bá chương trình“chuẩn”
Chục sở phô trương “tốt” nghiệp nghề.
Chất lượng đầu ra còn bất cập,
Môi trường dạy, học có bề suy.
Trồng người khiểm khuyết sao yên được
Thế giới tôn ta đẳng cấp gì ?

THEO LỚP HỌC XA



THEO LỚP HỌC XA

Mới đó qua rồi mấy chuyến ra
Mơn man nắng gió cuối tháng ba.
Vương hương hoa bưởi bên nương ấy
Vọng tiếng dân ca phía bến phà ?
Vọng ước chân trần theo lớp học
Kỳ mong kiến thức tới quê nhà.
Thêm tươi từng lá trên chồi lẻ
Góp nhánh nên ngàn chốn thẳm xa...
1996

GIÁO GIÀ



Gi¸o giµ nhí tuæi xu©n xanh


Về hưu muốn trở thành giáo già chẳng khó
Tờ báo trên tay thiếu kính đành đợi cháu về
Trận bóng câu lạc bộ Anh dẫu đam mê
cũng chẳng thức được khuya.
Cái đầu nổ bung khi nghe làn nhạc mạnh...

Vào tuổi xuân xanh nào hay gì né tránh
Trước lúc giảng bài chưa kịp thuộc giáo khoa,
Chủ nhiệm lớp sinh viên là tuổi chị tuổi anh
Thuyết về luật hôn nhân khi mình chưa cưới vợ

Giáo trẻ xông pha không có gì phải sợ
Chưa biết đồng vàng, chưa thấy đồng đô
Vẫn thản nhiên diễn trình kế toán bán – mua,
Chưa có đất nhà riêng,
mà giảng về kinh doanh địa ốc.

Tuổi trẻ không biết gì đơn độc
Ăn một nồi, ngủ một chiếu... nhẹ tưng
Đi dặm đường dài với chiếc xe đạp toòng teeng
Cùng ba lô cóc sau lưng, mỏi đâu, nghỉ đấy,

Tuổi trẻ đâu chỉ ấp ôm những điều giản dị
Tự nuôi lấy bản thân khỏi làm khó gia đình,
Còn cả những kỳ mong xây dựng một lâu đài
Ở đó đầy trăng sao, mặt trời, cỏ hoa, nhạc khúc
Ở đó thấm đậm tình yêu và dồi dào tri thức...

Tuổi trẻ thề sẽ là trang viết mộc
Sẽ làm nên tấm bảng sạch giảng đường
Sẽ là giọng ngân báo hiệu trong trẻo tiếng chuông
Sẽ là nét riêng hài hòa của mỗi mái trường thân thiết

Để từ đó giáo già nhớ tuổi xuân mà khao khát
Mà trẻ trung và kiêu hãnh với đời
Để thế hệ sau luôn hướng tới tương lai
Thấy vóc dáng tuổi xuân nay mà nâng tầm cao mới.

Và có những điều tuổi xuân luôn thầm hiểu
các bậc giáo già đã chỉ giáo từ xưa...
                                            Tháng 11-2007

DÒNG CHỮA TRẮNG CỦA THẦY




Dßng ch÷ tr¾ng cña thÇy

Tan trường, lớp lại vắng tênh
Riêng dòng chữ trắng là không muốn về

Bảng đen giữ nét, căn lề
Cho dòng chữ trắng chẳng khi lạc dòng,
Bởi chưng gắn bó với trường
Mà dòng chữ trắng vấn vương suốt đời,
Để dòng thêm một chữ thôi
Phải bao tâm sức với đời mới nên.

Em đi trăm ngả, ngàn miền
Có dòng chữ trắng thầy em đi cùng. 
                                                       1997


PHẬN NGHÈO ÍT CHỮ KHÔNG QUÊ




PhËn nghÌo
Ýt ch÷ kh«ng quª
Mưa chiều xuân
Hắt hiu chùm xoan tím
Chị ngước nhìn lên trời
Tầng cao không ước hẹn
Chị buồn
Nước mắt lặn vào trong
Để hồng phai
loang lổ tấm khăn quàng
con đường đi tới lớp
Chị buồn
Vàng dàn hoa mướp
Gió tung tro tàn qua liếp
Theo tiếng võng tre kẽo kẹt não nề
Mẹ buồn
Thức trắng canh khuya
Nhận ra đời con, đời cháu
Trong gian lều chị Dậu
Phận nghèo ít chữ không quê
Chiều xuân mưa
     Mẹ buồn.
        Chị buồn.
           Não nuột
               Đâu phải chuyện ngày xưa…
                                               1988

5 MÙA THU QUA



5 mùa thu qua
               Nhân kỷ niệm 5 năm ngày thành lập
              trường ĐH Kinh tế Huế 2002 – 2007


Ta rộn bước trên đường phố vui
Mùa thu theo nắng lại sang rồi
Nhớ mùa thu ấy - 5 năm trước
Hoa thắm, cờ sao đỏ rợp trời…

Ta nhận ra nhau của một thời
Mái trường tranh lá, vách tre vôi
Bên ánh đèn dầu qua đêm lạnh
Giáo án từng trang mở cánh đời

Ta gặp dáng nhau của một thời
Chân trần, mưa nắng trĩu bờ vai
Lòng vẫn vững tin vào Đảng, Bác
Cất tiếng vang sự nghiệp trồng người

Nay dưới trời thu lộng gió đồi
Tầng cao mái mới sắc hồng tươi
Nghe bước sinh viên vào lớp học
Như búp lên xanh, nụ bén chồi

Theo tháng năm ta lớn lên rồi
Bên dòng Hương thơ mộng đầy vơi
Dưới núi Ngự non xanh hoành tráng
Mái trường ta sáng láng, ngời ngời

Đón thu này trong nắng vàng tươi
Mùa báo hiệu một thời khóa mới
Tuổi lên 5 – ước mơ cao vợi
Đang tỏa danh dải đất miền Trung

Dưới trời thu lồng lộng, xanh trong
Như trải rộng tấm lòng bè bạn
Dẫu thách thức, gian nan nhiều lắm
Ta cùng xây mái ấm thân yêu!

Giữa Kinh thành thơ mộng, linh thiêng
Ta tự hào mái trường Kinh tế
Nơi bệ phóng cũng là nơi bến đỗ
Cho Thầy, Trò vươn cao, bay xa...
                                                    2007

HOA 20






Hoa 20

Tháng giêng xa,
Tháng mười qua,
 Mười một lại tới...

Xứ Huế mưa giăng đã vợi
Thuận An mát rượi gió lên
Trường Sơn ấm áp vầng dương

Hoa hai mươi ngát hương
Nhận từ em dâng tặng

Tuổi lục thập thầm nhựa sống
Hoa đời tươi cánh cuối thu

Thoảng thơm hương nhụy gió đưa
Ngọt ngào lời em thủ thỉ

Hai mươi - năm nào cũng thế
Nợ em thêm một cánh hoa.
                  20-01,20-10&20-11-2005 

LỐI QUEN





Lèi quen

Con đường tôi quen
kể từ thưở ấy
nắng lung linh trên bọt mưa tháng bảy
gió mơn man theo lá rụng tháng mười...

Con đường của tôi
bắt đầu từ sỏi đất
bám bụi chân trần mỗi bước
nắng mưa dầu dãi tháng ngày.

Con đường thuở xưa
mái lá lắt lay
bông gòn xác xơ lá rụng
thoảng chim bay, cá lượn
vẳng cánh diều sáo đưa…


Tôi đi hoài theo những tháng năm xa
con đường bỗng đâu đổi khác
hai bên nhà lên san sát
thảm nhựa êm láng mát lòng

Riêng lối đi về vẫn rất thân quen 
tiếng chuông giảng đường vọng lại
dáng hình ai ra vào phiên chợ
bước chân ai gọi cửa khuya về.

Để trong tôi hoài mãi đam mê
kỷ niệm tìm về lối cũ
mái trường xưa bây giờ vẫn thế
xóm thêm người kiệt phố vui hơn.

Ngự Hà ơi bao giờ khơi sông  
để thuyền rồng hứng bông trăng rụng
và đôi bờ thêm câu ví dặm
câu lý, câu hò ... đằm thắm lối tôi quen ?
                                                      2003

NHỚ MÃI KHÔNG QUÊN


 
        

Những gốc xoài vào mùa trổ bông
Hương toả ngát khuôn viên trường học
Xuân đưa trăng Nguyên tiêu vào lớp
Gió khẽ lay man mác chuỗi bông vàng

Còn nụ nào kết trái lúc hè sang
rồi bao đài hoa tơi tả rụng
và mấy lá vàng rơi xuống đất
mấy cành khô nghiêng buông theo thời gian?

Vẫn còn đó gốc cây già trầm lắng
Khắc nét ưu tư, khát vọng, trông chờ
Bao thăng trầm theo bão tố, nắng mưa
Tự khô mình cho nhành xanh, lá biếc...

Có bao học trò nhập trường, đến lớp
Đã quên hay còn nhớ những ngày
Quả ngọt nay thấm vị mặn bàn tay
Vị đắng cuộc đời những người gieo hạt ?

Có bao học trò xa trường, xa lớp
Đã quên hay còn nhớ nơi này
Từ đất cằn khô cây tròn bóng mát
Che mái đầu xanh dịu cơn nắng say ?   

Ôi những chùm trái đậu trên cây
Những chồi non tơ và lá mới
Những nhành cao vòi vọi
Những gốc cây già phủ bụi thời gian
Để bao học trò nhớ mãi không quên !.
 
        Bình Định, Tết Nguyên tiêu - 2002  

GẶP NHAU NGÀY HỘI TRƯỜNG




Lâu rồi mới lại hôm nay
Xa trường, xa lớp bao ngày nhớ mong
Ta về trong dạ bâng khuâng
Mái trường nay khác, con đường chưa quen
Đâu rồi phấn trắng bảng đen
Ngày nào với bạn học kèm dưới trăng ?
Đâu rồi những cánh bằng lăng
Tím thầm rơi, ai nhẹ nhàng nhặt lên ?
Cùng nhau giây lát hàn huyên
Nhận ra bao chuyện tưởng quên lại còn
Cách xa mấy chục năm tròn
Biết bao kỷ niệm mỏi mòn con tim
Dập dìu bè bạn xa gần
Bạn vương sợi trắng, ta nhăn nếp ngài
Bao giờ trở lại xa xôi
Ghế xiêu ta tựa, ta ngồi bên nhau
Bạn xưa tóc đã pha màu
Mái trường xưa đã xây cao mấy tầng
Mà sao ta mãi bâng khuâng
Đắm chìm theo những quãng tình thuở xưa.
                                                               1997

ĐÔI KHI


§«i khi

Đôi khi đi trong gió mai
bỗng nhớ về thời xa ngái
bếp lửa khói lá tre bụi
chung nhau thìa muối chát nồng
Đôi khi dạo dưới trăng suông
bỗng nhớ ánh đèn lớp học
đôi khi trên đường vui bước
nhớ về một mái nhà gianh
Đôi khi dưới nắng hè sang
bỗng nhớ những mùa thi cử
trán ai giọt mồ hôi đổ
mắt ai quầng tím đến thương
Đôi khi trong ráng chiều buông
bỗng nhớ về con đường ấy
nối đời với từng lớp dạy
mái trường cũng tựa quê hương
Đôi khi bước lên giảng đường
bỗng nhớ bảng đen chữ trắng
hoá tình theo từng tiết giảng
dẫu rằng ai nhớ ai quên...
                                        2001


TẾT NÀY THĂM QUÊ





TÕt nµy th¨m quª


 Tết này xứ Huế không mưa
 chùm mai nở vội trước mùa gió đông
 Phố quen bỡ ngỡ nụ hồng
 trà my chúm chím dường không muốn về

Tết này em lại thăm quê
kỳ thi được giải mang về tặng anh,
Tặng mẹ nựng ngọn lúa chiêm
vượt qua sương giá làm nên hạt vàng,
Tặng chị ru cánh võng bàng
hẹn mùa hạ tới chị sang bên chồng,
Em mang cả ngọn gió lành
tấm lòng thầy, bạn Kinh thành thăm quê,

Tết rồi, em sẽ ra đi
Còn xuân ở lại vẫn thì bâng khuâng...
                                       1996