Ýt ch÷ kh«ng quª
Mưa chiều xuân
Hắt hiu chùm xoan tím
Chị ngước nhìn lên trời
Tầng cao không ước hẹn
Chị buồn
Nước mắt lặn vào trong
Để hồng phai
loang lổ tấm khăn quàng
con đường đi tới lớp
Chị buồn
Vàng dàn hoa mướp
Gió tung tro tàn qua liếp
Theo tiếng võng tre kẽo kẹt não nề
Mẹ buồn
Thức trắng canh khuya
Nhận ra đời con, đời cháu
Trong gian lều chị Dậu
Phận nghèo ít chữ không quê
Chiều xuân mưa
Mẹ buồn.
Chị buồn.
Não nuột
Đâu phải
chuyện ngày xưa…
1988

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét