NHỚ MÃI VIỆT YÊN ƠI
Việt Yên ơi, hôm nay ta trở lại
Việt Yên ơi, hôm nay ta trở lại
Nơi một thời xa ngái mến
yêu ơi !
Nơi cho ta chập chững
bước vào đời
Nơi ta lớn ngoài vòng tay
của mẹ.
Nơi chiều vàng cánh cò
như chuyện kể
Mặt hồ xanh xanh biếc
giữa mùa hanh
Và nhớ khi ta đắp luỹ,
đào hầm
Đèn dầu rạng lên sau giờ
cúp điện.
Nơi mái lá, bàn ghế tre
nứa tạm
Ngày lại ngày vui tới lớp
cùng nhau,
Lúa trổ bông trên mảnh
ruộng bạc màu
Vị ngọt sắn khoai chiết
tinh từ cát.
Nơi bè bạn tình thân như
ruột thịt
chia từng nỗi buồn, chung
những niềm vui
Nhớ thời cấm quần loe, sơ
mi không thắt nịt
Thời lệnh giới nghiêm ký
túc xá trên đồi.
Nơi chén rượu làng Vân
nồng cháy cổ
Ta cùng cất vang điệu hát
miền quê,
Nhớ hanh heo làn da mình
nứt nẻ
Dành cho nhau gầu nước
lúc đông về.
Nơi đời sống gian truân
bình dị
Cơm bữa độn khoai, độn
sắn, độn mỳ.
Lát thịt tươi phải đợi
ngày tết lễ
Trẻ mong chợ về mấy viên
kẹo bi.
Nơi tất cả sống giữa lòng
thân ái
Yêu say nồng và công việc
đam mê
Chung mái lá trên đồi
hoang gió lộng
Học tập, luyện rèn gian
khó chẳng nề chi.
Việt Yên ơi xưa nay nào
đổi khác
Mối thâm tình dào dạt
bước ta đi …

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét